Trong quá trình chọn lọc mỹ nữ cho các hoàng đế ở Trung Quốc thời xưa, mỗi
một bước đều sẽ được làm rất cẩn thận và vô cùng tỉ mỉ. Tiêu chuẩn nói chung là
phải có dung mạo xinh đẹp, với vóc dáng cao ráo, không được phép có bất cứ một khuyết
điểm nào về mặt sinh lý. Chẳng hạn như là chỉ cần một nốt ruồi nhỏ ở trên má thôi
thì cô gái đó cũng coi như là vĩnh viễn bị loại khỏi giấc mơ đến hoàng cung xa
xỉ rồi. Về độ tuổi thì đối tượng mà được lựa chọn tuyển vào cung sẽ là những cô
gái trẻ tuổi ở dưới 20. Tuy nhiên, tùy từng mục đích, nhu cầu cũng như quy chế
của các triều đại mà quy định về độ tuổi cũng có khác nhau.
Quy tắc tuyển mỹ nhân hoàng cung xưa ở Trung Quốc
1. Chọn mái tóc
Mỹ nhân ngày xưa sẽ được đánh giá cao bởi sở hữu mái tóc dài, thẳng, đen
mượt như nhung, và tên gọi “Ố phát thiền tấn” ra đời để miêu tả cho vẻ đẹp này:
“Ố” là chỉ mái tóc dài đen mượt, “Thiền tấn” chỉ tóc mai hai bên má phía gần
tai.
2. Đôi mắt
Đôi mắt lộ rõ to tròn, trong sáng, vừa phải có vẻ ngây thơ lại vừa mang một
nỗi buồn man mác sẽ là vẻ đẹp rất dễ để động lòng người. Người xưa thường coi
trọng một mỹ nhân mà có đôi mắt sáng tinh anh, có nghĩa là đôi mắt ấy phải vừa
đẹp, lại vừa có thần thái.
3. Chọn tay
Ngón tay và cả cánh tay của phụ nữ thời cổ đại luôn rất được coi trọng, là
một mỹ nhân thì các ngón tay đều phải thon thả mà đủ mềm mại, cánh tay thì phải
trắng ngần, hơn nữa cũng phải tròn trịa căng mọng. Bàn tay đẹp thể hiện một
cuộc sống sung túc, dồi dào, không phải lo về tiền của – đây là hình mẫu của
một tiểu thư chính hiệu.
4. Chọn chân
Trong con mắt của đàn ông thời cổ đại, đôi bàn chân chính là thứ thu hút
nhất ở phái yếu. Cho nên, thời cổ đại khi chọn gái đẹp, trước hết phải chọn
chân. Còn việc so chân chọn người đẹp thì có rất nhiều tên gọi như “Tái Túc
Hội”, “Sái Túc Hội”, “Liên Túc Hội”… Chủ yếu, người xưa chọn phụ nữ có đôi chân
nhỏ nhắn, càng nhỏ càng đẹp, vì người ta quan niệm phụ nữ quý tộc cần có dáng
đi nhẹ nhàng, chậm rãi, thậm chí còn có vẻ như sắp ngã.
5. Mùi hương cơ thể
Làn da người phụ nữ có mùi thơm ngọt ngào thì được coi là người đẹp. Mùi
hương này không phải do nước hoa, mà là mùi thơm cơ thể tự nhiên. Ngoài Hương
Phi nổi tiếng nhà Thanh, có truyền thuyết nói Tây Thi cũng là người đẹp có mùi
thơm cơ thể tự nhiên.
6. Lông mày
Lông mày của mỹ nhân xưa thường dài và đen, uốn cong hình lá liễu. Vào thời
Tây Chu, để có được đôi lông mày đẹp, người phụ nữ thường cạo mày đi, rồi dùng
màu đen để vẽ lại lông mày sao cho đẹp và sắc nét.
7. Eo nhỏ, da trắng
Đây là một quan điểm khá gần gũi với quan niệm về vẻ đẹp hiện đại. Eo người
phụ nữ phải thật nhỏ, khi đi giống như cành liễu mảnh mai trước gió, trong các
thư tịch còn miêu tả người phụ nữ đẹp chuẩn mực là có vòng eo “chưa ôm vừa vòng
tay” . Da trắng chỉ làn da trắng như tuyết.
8. Độ tuổi
Đời nhà Thanh yêu cầu hậu cung rất cao, nói chung con gái đẹp đều phải
thuộc người trong bát kỳ (đất gốc của tộc Mãn) rất ít chọn trong Hán tộc, Hàm
Phong chỉ chọn được 4 gái đẹp người Hán, gọi họ là Tứ xuân nương nương. Nữ 13
tuổi được gọi là “vừa tuổi” quá 16 tuổi đã bị gọi là “quá tuổi” đã quá tuổi nói
chung không được tham dự lựa chọn cho các cấp bậc cao hơn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét