Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Cổ tích hiện đại: Điều kỳ diệu với bà mẹ từ bỏ điều trị bệnh ung thư để sinh con

Chị Nguyễn Thị Yên đã từ bỏ cơ hội điều trị ung thư vòm mũi ở giai đoạn cuối để đổi lấy mạng sống cho con, và trở thành tấm gương về tình mẫu tử bao la, dạt dào. Và số phận cũng đã mỉm cười với chị.
Chị Nguyễn Thị Yên được xem như là một kỳ tích xảy ra ở Việt Nam. Bị ung thư vòm mũi ở giai đoạn cuối khi đang mang thai ở tháng thứ ba, chị đã từ bỏ đi phác đồ điều trị để có thể sinh con, chấp nhận khả năng sẽ tử vong. Sau khi sinh, chị đã vừa phải chiến đấu cùng với bệnh ung thư vòm mũi, lại phải hứng thêm khối u ở buồng trứng. Đến nay, thì chị đã hết tế bào ung thư ở trong người.

Cái kết có hậu cho người mẹ sẵn sàng bỏ điều trị bệnh để được sinh con


Là cô con gái út trong gia đình gồm có 6 người con, chị Yên lại không nhõng nhẽo, ỷ lại mà lại khá mạnh mẽ, tự lập. Học xong cấp 2, thì chị đã làm đủ thứ nghề để sinh sống. Nhà theo công giáo, nên hai chị gái đi tu, ban đầu thì chị Yên cũng không có ý định là lấy chồng. Tuy nhiên, trước những lời bàn tán của mọi người hàng xóm nên chị đã chấp nhận lấy một người đàn ông rất tốt tính và yêu mình.
Đám cưới của chị cùng với anh Lê Văn Được đã diễn ra đầu năm 2013, khi chị đã 32 tuổi, còn chồng mình thì 33 tuổi. Sau kết hôn, chị làm nghề thợ may, còn anh thì lái taxi kiếm sống. Cưới được chừng một tháng, chị mang thai. Cũng từ lúc này bỗng chị thấy người mệt mỏi, hay chảy máu cam nhưng chị chỉ nghĩ đây là những biểu hiện bình thường của thai nghén.
Tình trạng chảy máu cam càng ngày vẫn tiếp diễn và càng dày đặc hơn. Cho tới một lần khi chị chảy máu cam không thể cầm lại được phải nhập viện nội soi thì mới phát hiện ra có một khối u nằm ở mũi.
"Lúc chồng đi từ phòng bác sĩ về, thấy vẻ mặt anh rất buồn, tôi hỏi thì anh bảo không sao. Thế mà anh lại gọi bên nội, ngoại đến viện thì đủ biết tình trạng của mình nghiêm trọng lắm. Ai cũng khuyên bỏ con đi để xạ trị nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi nhớ lúc đó bác sĩ nhận định 'khó mà trụ được 2 tháng, nói gì đến lúc sinh'", chị Yên nhớ lại.
Thương vợ, chồng chị khuyên bỏ con đi để chữa bệnh, nhưng trong đầu chị chưa bao giờ có ý nghĩ này. "Chuyện sống chết với tôi rất nhẹ nhàng, chỉ có con là có ý nghĩa", chị hạ quyết tâm.
Mang bầu đúng là một thời điểm khó nhọc với tất cả hầu hết phụ nữ, với chị Yên thì nó nhân lên hàng nghìn lần nữa vì những cơn đau luôn hành hạ. Không muốn chứng kiến cảnh vợ phải vật vã vì đau, anh Được đã tìm đến rất nhiều các hiệu thuốc nam để xin thuốc về mà không ai nhận và cắt cho. Sau cùng anh tìm được một bà lang ở trên Thái Nguyên chịu cắt thuốc cho chị. Tuy nhiên khi uống thuốc được chừng một tháng thai nhi tăng cân khá chậm nên người mẹ đã pjaor ngừng uống và dùng cả thuốc giảm đau.
Song song với những cơn đau là tình trạng nôn trớ. Có hôm chị ăn tới hàng chục lần và đều trớ hết. Đến tuần thứ 32, do khối u chèn ép, hai mắt chị đã lệch đi, mặt teo lại. Chị phải đi châm cứu cho đỡ đau và hy vọng giảm nôn ói. Có những ngày chị nằm trên giường 9 tiếng để truyền nước, chỉ mong có một chút dinh dưỡng nào đó vào con.
Từng ngày cắn răng chịu đau, đến 34 tuần, gần như không chịu nổi nữa, chị đã có ý định mổ bắt con. Nhưng rồi sợ con bé quá, sinh ra cũng khó sống nên chị lại cố gắng chiến đấu tiếp.
"Mỗi lúc ăn tôi cầu nguyện 'Chúa ơi, cho con ăn trớ ra ít thôi để nuôi em bé trong bụng. Con không ước gì hơn, chỉ mong cháu được 2 kg thôi'", nước mắt trào ra từ đôi mắt không còn nhìn thấy gì của chị khi nhớ lại chuyện này.
Gần đến tuần thứ 36, mắt chị càng mờ. Sau lúc gây tê mổ bắt con, chị đã không còn nhìn thấy gì. Cả gia đình đã chuẩn bị sẵn tư tưởng "chỉ có thể cứu con, không thể cứu mẹ".
"Thời điểm nhập viện Phụ sản trung ương, tôi đã phải chịu cơn đau kinh hoàng nhất suốt từ 3h chiều hôm trước đến 10h sáng hôm sau. Con tôi ra đời được 2,1 kg, rất khỏe mạnh, không phải nằm lồng kính. Các bác sĩ cũng bảo đây là kỳ tích hiếm gặp", chị Yên nhớ lại.
Chưa kịp nhìn mặt con thì người phụ nữ kiên cường này đã phải chuyển về Bệnh viện 103 điều trị. Ròng rã suốt 9 tháng với 2 đợt xạ trị và 6 đợt truyền hóa chất thì tế bào ung thư trong người chị đã không còn nữa. Chị Yên sống sót một cách thần kỳ, dù bị mất đi ánh sáng của đôi mắt do khối u chèn ép dây thần kinh đến mức không phục hồi được nữa.
Những tưởng khó khăn đã qua, nhưng không lâu sau chị lại phát hiện mắc khối u buồng trứng. Vẫn với tinh thần coi nhẹ cái chết, chị tiếp tục sống vui vẻ bên con gái, song song uống thêm nước mật ong, lá lô hội. Thật may là không lâu sau đó, đi xét nghiệm lại tế bào ung thư đã không còn.

Hiện tại chị Yên vẫn sống cùng bố, chị gái và gia đình anh trai trong một ngôi nhà chật hẹp. Buổi tối chị ra ở cùng chồng trong một căn nhà thuê gần đó. Cuộc sống vẫn còn khó khăn nhưng lạc quan luôn là phương châm sống của chị. Ước mong duy nhất của người mẹ này hiện tại là một lần được nhìn thấy con gái.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét