Vợ từng bị tâm thần rồi bỏ đi đã được 30 năm nay và
để lại 3 đứa con cũng điên điên dại dại cho một mình ông nuôi dưỡng. Giờ đây đã
bước vào tuổi 76, sức khỏe kém đi nhiều bởi hàng loạt bạo bệnh, ông vẫn cắn
răng từng ngày để nuôi con.
Xót lòng cha già yếu nhịn cơm nuôi con điên dại
Câu chuyện của gia đình ông Đoàn Quang Nhiễm trú tại
thôn Quàn, xã Bình Xuyên, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương từ lâu đã được lan
truyền trong cả một vùng bởi: “Trần đời này chắc chẳng có ai khổ như ông. Vợ bị
điên khùng bỏ đi mấy chục năm để lại con cái mình ông chăm. 3 đứa con điên dại có
tuổi nhưng vẫn không biết gì. Hàng ngày ông vẫn phải chăm sóc chúng dù ông thì
đi viện liên miên, mổ sỏi thận, sỏi mật có khi phải đến 4,5 lần rồi đấy. Mấy
hôm rồi ông ấy lại phải mổ, vậy mà qua ca mổ một cái là xin bệnh viện về để nấu
cơm cho các con ông ấy ăn” – Lời ông Đoàn Quang Chén, trưởng thôn Quàn cho hay.
Đúng như những gì người dân trong thôn kể lại ấy,
vào thăm ông khi đã quá giờ trưa rồi, nhưng ông vẫn chưa ăn cơm. Ngó vào hai căn
buồng là nơi con trai ông là anh Bùi Quang Luyến và con gái là chị Đoàn Thị Hiểu
đang ở nhìn thấy hai bát cơm nóng hổi, thơm tho mà ông vừa xúc trong nồi ra. Những
gương mặt ngờ nghệch, không biết gì, cả anh Luyến và chị Hiểu ngồi ăn ngon
lành… Không hề biết bố của anh, chị đang khóc, đang lả đi vì đói.
Khẽ thắp một nén nhang lên bàn thờ người con gái mới
mất hồi đầu năm, ông kể: “Đứa này là Đoàn Thị Phương nó cứ suốt ngày đi lang
thang rồi người ta thấy nó chết đuối từ bao giờ ở sông Cậy gần đây chị ạ. Hàng
ngày tôi cứ thắp hương cho nó, trò chuyện với nó đấy nhưng hồi còn sống nó có
biết gì đâu, nó còn đánh chửi tôi nữa đấy, nhưng giờ nó bỏ tôi đi rồi”.
Vừa mới dứt câu ông đã bật khóc rồi lại kéo theo cả
những cơn đau do mới trải qua lần mổ sỏi thận. 76 tuổi, cái tuổi đã ở ngưỡng gần
đất xa trời, vậy mà nước mắt ông vẫn cứ giàn giụa, trào ra khiến tôi cũng nghẹn
đắng, không thốt thành lời. Ông bảo: “Chả hiểu sao mà cuộc đời của ông lại buồn
tủi đến vậy? Thương các con lắm mà chúng thì ngơ ngẩn chả biết gì”.
Hàng xóm, láng giềng của ông cũng cho biết, hàng
ngày cả hai đứa con cứ chửi bới, đòi ăn khiến ông hôm nào cũng vừa nấu cơm, vừa
khóc. Sức khỏe kém, từ lâu ông cũng không cấy gặt được gì nên hoàn toàn phụ thuộc
vào số tiền trợ cấp ít ỏi của nhà nước cho để đong gạo. Và giá như ông khỏe mạnh,
có lẽ cái ăn đã không phải thiếu như lúc này, nhưng vì ông ốm đau, bệnh tật
liên miên rồi còn phải mổ đi mổ lại nhiều lần nên nhiều bữa phải chấp nhận nhịn
để nhường bát cơm cho con.
Sức khỏe dù kém lắm rồi nhưng ông vẫn chăm con rất
chu đáo. Cách vài hôm, ông lại nghiền thuốc ngủ vào cùng cơm để cho hai đứa con
mình ăn. Ăn xong, chúng lăn ra ngủ, lúc này ông mới nhẹ nhàng vào dọn dẹp nơi ở
cho hai con. Ai ai trong làng cũng biết
chuyện này, nhưng người ta chỉ có thể thương và xót cho ông thôi chứ sao giúp
được gì.
“Có lần tôi vào nhà chơi thăm ông đúng lúc ông đang
lụi cụi dọn dẹp chỗ ở cho con, mùi hôi thối trong phòng nồng nặc lắm bởi chúng
ăn, và ị tại chỗ luôn đấy chứ. Vậy mà ông vẫn cẩn thận, và rất ân cần lắm. Qua
song cửa, tôi nhìn thấy ông nhìn chúng rồi khóc nấc lên, sau lại vuốt lên khuôn
mặt con mà khóc… Nhìn cảnh đấy, không ai cầm được nước mắt cô ạ” – Bà Hoa, một
người hàng xóm của ông kể chuyện.
Cuộc sống của ba bố con cứ lặng lẽ trôi qua, ngày
qua ngày… kéo theo bao nỗi nhọc nhằn, cơ cực của ông. Ông bảo: “Chết rồi chỉ lo
các con không biết đi đâu về đâu”. Rồi ông lại khóc bởi mường tượng ra cảnh
chúng đói khát. Lúc này nhìn ông tội lắm, các con của ông, chúng điên dại không
bình thường vậy mà ông vẫn yêu, vẫn xót bởi chúng là máu mủ, ruột già của ông –
Sự thật ấy không bao giờ thay đổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét