Được nhiều người trên thế giới luôn biết đến với những công nghệ phẫu thuật
thẩm mỹ thuộc hàng đầu, những bản nhạc K-pop luôn sôi động và cuộc sống tràn
đầy công nghệ hiện đại, thế nhưng, Hàn Quốc - ở trong tâm trí của nhiều người
thế hệ trẻ tuổi lại là một "địa ngục" thứ thiệt. Và ngày càng có
nhiều người trẻ mong ước được chạy trốn khỏi đất nước này.
Người dân Hàn đang sợ chính đất nước mà họ sống
Người dân Hàn Quốc luôn cho rằng trong xã hội họ đang sống đang có sự phân
biệt rõ rệt giữa những đứa trẻ mà được sinh ra cùng một "chiếc thìa
vàng" (chỉ những đứa trẻ được sinh ra trong nhung lụa, giàu có) với những
đứa trẻ được sinh ra cùng một "chiếc thìa bẩn". Mà ở đó, những đứa
trẻ "thìa vàng" sẽ có cơ hội được học tập ở các trường đại học hàng
đầu với công việc tương lai ổn định. Còn những đứa trẻ "thìa bẩn" chỉ
suốt đời làm việc vất vả với đồng lương ít ỏi.
Cô Hwang Min-joo, 26 tuổi, đang là một biên tập viên truyền hình đã cho
biết "Thật khó để tưởng tượng khi nào tôi sẽ lấy chồng và có con. Không có
câu trả lời hay tương lai cho chúng tôi".
Hwang thường sẽ mang theo quần áo, cả đồ dùng sinh hoạt để có thể đi làm
vào sáng thứ Hai và cô chỉ trở về nhà vào tối thứ Năm của hàng tuần. Mọi sinh
hoạt thường ngày như ăn ngủ, tắm giặt của cô hiện nay đều diễn ra tại văn phòng
làm việc. "Một ngày sẽ thật ngắn nếu công việc của tôi hoàn thành vào lúc
9h tối", cô chia sẻ về sự bận rộn của mình.
Do chưa được một ký hợp đồng lao động chính thức nên ngay cả thu nhập của
cô cũng rất thất thường. Nếu như chương trình truyền hình của cô mà bị ngừng
phát sóng, Hwang chắc chắn sẽ mất thu nhập. Bởi thế, vào mỗi đêm trước lúc đi
ngủ, Hwang thường trăn trở, băn khoăn rằng liệu sáng mai cô thức dậy có còn giữ
được công việc đang làm này hay không. Hwang chỉ có thể sống và làm việc theo
cách này khi ở cùng cha mẹ, còn nếu cô rời khỏi nhà, điều này sẽ rất khó.
"Nếu bạn có tiền, Hàn Quốc là một đất nước tuyệt vời để sinh sống.
Nhưng nếu bạn nghèo...", cô thở dài.
Những lời phàn nàn như vậy ngày càng trở nên phổ biến trong thế hệ của
Hwang. Thế hệ ông bà, cha mẹ của Hwang đã sống qua giai đoạn hoàng kim của nền kinh
tế Hàn Quốc vào những năm 1960, 1970. Tuy nhiên, với những người sống trong thế
hệ của Hwang, mọi thứ đều hoàn toàn khác.
Sau thời kỳ phát triển hoàng kim, kinh tế Hàn Quốc bị chững lại. Kể từ cuộc
khủng hoảng tài chính toàn cầu vào năm 2008, nhiều người trên thế giới đã bị
mất việc làm, nhà cửa và hy vọng. Trong bối cảnh đó, những mất mát càng được
cảm nhận sâu sắc, rõ rệt ở Hàn Quốc bởi sự đối lập quá rõ ràng giữa cuộc sống
khó khăn hiện tại với những ngày thịnh vượng của nền công nghiệp hóa.
Ước mơ tương lai
Nền kinh tế Hàn Quốc tăng trưởng chậm chạp với chỉ số 2,6% trong năm ngoái.
Chính điều này đã khiến cho số lượng việc làm ở Hàn Quốc trở nên khan hiếm hơn,
nhiều người phải làm những công việc không ổn định. Theo số liệu của Viện Lao
động Hàn Quốc, gần 2/3 số người trẻ bị mất việc trong năm 2015, trở thành những
lao động không ổn định.
Ngay cả các tập đoàn lớn như Samsung, Huyndai hay Doosan cũng buộc phải
liên tục sa thải công nhân hoặc cho nghỉ hưu sớm.
Giữa cơn bão khủng hoảng, ngày càng có nhiều người trẻ Hàn Quốc sử dụng
Facebook để phàn nàn về hoàn cảnh của mình.
Trang "Hell Joseon" (Địa ngục Joseon) trên Facebook sau khi được
lập đã thu hút hơn 5.000 thành viên. Trong khi đó, website "Hell
Korea" (Địa ngục Hàn Quốc) cũng liên tục đăng tải những số liệu cho thấy
cuộc sống khó khăn, khủng khiếp ở Hàn Quốc: Giờ làm việc kéo dài, tỷ lệ tự tử
cao và thậm chí giá đồ ăn cũng cao chóng mặt.
Hàng loạt các diễn đàn đã được lập để đưa ra những lời khuyên cho những
người muốn trốn chạy khỏi "địa ngục". Trong số đó có lời khuyên chỉ
cách cho người trẻ Hàn Quốc gia nhập quân đội Mỹ, nhập tịch Mỹ, một số khác lại
khuyên các bạn trẻ nên đầu tư theo học các ngành nghề hứa hẹn ở Mỹ, Canada như
thợ hàn.
Tình hình kinh tế khó khăn với thị trường việc làm ít ỏi không chỉ được bàn
tán sôi nổi trên mạng. Rất nhiều nhà văn đã đưa vấn đề nóng bỏng này vào những
cuốn tiểu thuyết, câu chuyện của mình.
Năm ngoái, tác phẩm "Because I Hate Korea" (Vì tôi ghét Hàn Quốc)
- câu chuyện hư cấu kể về cuộc đời của 1 người phụ nữ di cư tới Úc - của tiểu
thuyết gia Jang Kang-myung đã trở thành cuốn sách được bán chạy nhất Hàn Quốc.
Trong khi đó, bài viết với tựa đề "The Declaration of a Ruined
State" (Tuyên bố của một quốc gia bị tàn phá) trên tờ Kyunghyang Shinmun
của nhà báo Son A-ram cũng nhanh chóng được lan truyền rộng rãi.
Áp lực công việc
"Nếu cuộc đời còn tiếp diễn như này, tôi thực sự không thấy được tia
sáng nào cho tương lai", Lee Ga-hyeon (22 tuổi), một nghiên cứu sinh ngành
luật cho biết. "Ở Hàn Quốc, công việc bán thời gian thực chất có nghĩa là
làm toàn thời gian với mức lương tối thiểu", Lee chia sẻ.
Trước đây, khi còn đi học, Lee làm việc bán thời gian tại 1 cửa hàng
McDonald’s và sau đó là 1 cửa hàng làm bánh. Mỗi ngày, ngoài thời gian đi học
trên trường, cô phải làm việc 6 tiếng 1 ngày, 5 ngày một tuần. Mặc dù làm việc
chăm chỉ nhưng tiền thuê 1 căn phòng nho nhỏ cũng đã tốn đến một nửa số tiền
lương mà cô nhận được.
Nhiều Đối với những người có công việc ổn định, cuộc sống của họ có vẻ cũng
không mấy dễ chịu, hạnh phúc. Trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, thời gian làm
việc kéo dài 14 tiếng 1 ngày cũng không phải là điều hiếm thấy. Vào năm 2012, 1
ứng cử viên tổng thống đã bắt đầu chiến dịch tranh cử của mình với khẩu hiệu
"Cuộc sống không ngừng nghỉ về đêm".
Song, 1 người đàn ông 34 tuổi, đã phải bỏ việc vào năm ngoái khi vợ anh
sinh con. Công việc trước yêu cầu anh làm việc liên tục từ 8h sáng hôm nay tới
1h sáng hôm sau, chính vì vậy, anh đã tìm đến công việc ít áp lực hơn mặc dù
không danh tiếng bằng. "Ông chủ luôn nói rằng "Công ty trước nhất,
gia đình chỉ đứng thứ hai thôi", anh Song chia sẻ.
Nhiều thanh niên Hàn Quốc cho biết thêm, điều khiến họ khó chịu nhất là ý
kiến, suy nghĩ của các "bậc phụ huynh" - những người đã từng làm việc
chăm chỉ suốt hàng chục năm qua để xây dựng "giấc mơ Hàn Quốc". Cha
mẹ họ thường cho rằng những người trẻ cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa.
Yeo Jung-hoon, 31 tuổi, từng làm việc cho một tổ chức phi chính phủ về môi
trường cho biết: "Cha mẹ luôn nghĩ rằng tôi đã không cố gắng hết sức
mình".
"Có một lần sau cuộc họp, ông chủ của tôi đã nói trước mặt mọi người
tôi không phù hợp với công việc. Tôi cảm thấy như bị sỉ nhục, nhưng tôi không
thể bỏ việc được ngay vì tôi cần tiền. Đó là một địa ngục không lối
thoát", Yeo chia sẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét