Thanh lâu hay kỹ viện là nơi chốn thân thuộc trong
cuộc sống của người cổ đại xưa. Hiện tại, chúng ta chỉ biết về nơi này duyệt
phim ảnh. Những ai đến đây đều phải tốn không ít tiền. Vậy, thực sự người cổ đại
đã “đốt tiền” ra sao vào những kỹ viện này?
Khách làng chơi cũng chia thành hai loại là người
bình thường và công tử bột, con nhà phú quý. Đối với những người thông thường,
họ sẽ vào lầu xanh kỹ viện một cách dấm dúi. Sử sách ghi lại: Bên ngoài Hoàng
thành Bắc Kinh có những kỹ viện mà kỹ nữ trong đó đều dựa vào những lời lẽ
thông tục cùng dáng vẻ khiêu gợi để mời chào khách. Những người đàn ông muốn
vào chốn ăn chơi sẽ nhìn lỗ nhỏ đục trên tường, nhìn ngắm kỹ nữ khỏa thân với đủ
dáng vẻ. Hài lòng ai, họ chỉ cần nộp cho tú bà 7 văn tiền – khoảng vài chục
nghìn hiện tại, rẻ khôn cùng.
Con nhà giàu thời xưa “đốt tiền “ tại kỹ viện ra sao?
Nhưng đối với đám con quan công tử bột, cái giá phải
trả cho một lần vào thanh lâu kỹ viện lại khác hoàn toàn. Họ đa phần chọn những
nơi có tiếng, nhiều hoa khôi xinh xắn. Thí dụ, tại một lầu xanh khá nổi danh
lúc bấy giờ là Lệ Xuân Viện, phí vào của của mỗi người là 5 lượng bạc. Nếu bao
một hoa khôi trong thời gian dài sẽ phải trả 20 lượng bạc. Mà giá một lượng bạc
thời đó vào khoảng 500 tệ ngày nay nên tính ra, mỗi người sẽ phải chi 2500 tệ
(khoảng 9 triệu đồng) cho lần đầu gặp mặt hoa khôi và nếu bao tháng sẽ
Đặc biệt, đối với những hoa khôi nổi tiếng, được nhiều
ý trung nhân thích, toàn tài, họ sẽ phải chi tốn kém hơn. Như “Giang Tô đệ nhất
kỹ nữ” Trần Viên Viên cuối đời nhà Minh đã khiến không ít hào kiệt mê đắm. Để Trần Viên Viên xuất hiện, những
công tử, quan lại phải bỏ ra khoảng 2.500 tệ (khoảng 9 triệu). Muốn Trần Viên
Viên hát một khúc, phải bỏ thêm 9 triệu nữa và để Trần Viên Viên phục dịch một
đêm, con số phải bỏ ra lên tới cả trăm triệu đồng. Trần Viên Viên cũng là người
khiến Ngô Tam Quế phản lại nhà Thanh.
Ngoài Trần Viên Viên, một số hoa khôi kỹ viện nức
danh khác lúc bấy giờ như Đổng Tiểu Uyển, Nguyên Cơ… cũng có giá như vậy. Bên cạnh
đó, một số hoa khôi “chỉ bán nghệ, không bán thân” càng khơi dậy ý muốn chinh
phục hơn. Họ sẵn sàng bỏ những số tiền giá trên trời, ngày ngày tặng những món
quà quý giá hằng mong chiếm được trái tim người đẹp.
Bởi thế, thanh lâu kỹ viện thời xưa từng được ví là
nơi hốt bạc, khiến không ít người đã khuynh gia bại sản. Số tiền người ta tiêu
vào kỹ viện đủ để một huyện ăn no trong vài tháng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét